Tạo hóa luôn sử dụng bàn tay vô hình của mình để vẽ nên những kì quan không tì vết – nơi mà bạn khao khát muốn chiêm ngưỡng dù chỉ 1 lần trong đời. Nhưng cũng có những địa danh mà bạn sẽ không bao giờ muốn ghé chân tới…
Tạo hóa luôn sử dụng bàn tay vô hình của mình để vẽ nên những kì quan không tì vết – nơi mà bạn khao khát muốn chiêm ngưỡng dù chỉ 1 lần trong đời. Nhưng cũng có những địa danh mà bạn sẽ không bao giờ muốn ghé chân tới…1. Đảo Miyakejima

Con người sẽ phải thật can đảm nếu muốn sống trên mảnh đất này. Nép mình trong một nhóm đảo thuộc Nhật Bản, Miyakejima được xem là đảo núi lửa đang hoạt động với tần suất bùng nổ vài năm một lần, nhưng nguy hiểm hơn hết lại là khí sulfuric rỉ ra từ các ngọn núi và ngay cả từ mặt đất. Đợt phun trào gần nhất của núi Oyama là vào năm 2005, phát tán một lượng lớn khí độc, buộc người dân sống trên đảo phải luôn đeo mặt nạ chống độc mọi lúc mọi nơi, ngọn núi thải ra khí sulfuric độc hại cho sức khỏe con người. 2. Xochimilco – thiên đường ma búp bê                                                    Xochimilco là nơi có rất nhiều kênh mương và đảo nhân tạo ở Mexico, trong đó có đảo búp bê. Nằm trong lòng những dòng kênh đào quanh co khúc khủy của một hệ thống vùng đầm lầy tĩnh lặng đến rợn người, cách trung tâm Xochimilco ước chừng 18 dặm sẽ hiện diện một hòn đảo nhỏ bé vươn mình trên vùng hồ Teshuilo, hòn đảo nhỏ này khá thanh bình, một nơi ngắm cảnh khá ấn tượng, nhưng chẳng mấy ai dám đi lẻ một mình đến đây chỉ để ngắm cảnh, bởi vì nó hoàn toàn tách biệt với thế giới con người. Câu chuyện về đảo búp bê bắt đầu từ việc ông Julian Santana Barrera tìm thấy xác của một bé gái gần con kênh. Sau đó, ông bắt đầu thu lượm búp bê để treo lên cành cây nhằm xua đuổi hồn ma. Ông Barrera chết năm 2001 nhưng búp bê vẫn còn đó.  nó như một thế giới của những hiện tượng dị thường. Không khí trên đảo khá tĩnh mịch với vô số loài cây bản địa và các loài hoa đầm lầy, nhưng tô điểm cho không gian nơi đấy chính là sự hiện diện của hàng ngàn con búp bê đủ hình dáng kích thước được treo la liệt trên các thân và cành cây. Hiện du khách có thể đi thuyền đến thăm đảo.
3. Hãi hùng đảo rắn lha da Queimada, Brazil
Đảo Ilha da Queimada hay còn gọi là đảo Rắn nằm ngoài khơi bờ biển Brazil, được mệnh danh là thánh địa của hàng ngàn loài rắn hổ lục đầu giáo vàng óng – 1 trong những loài rắn độc nhất thế giới.Theo người dân địa phương, cứ mỗi m2 vuông có tới 5 con rắn trườn quanh. Nhiều năm nay, trên hòn đảo chỉ có duy nhất một người sống, đó là người giữ ngọn hải đăng. Tuy nhiên, đến nay, Hải quân Brazil cấm tất cả các cư dân đến hòn đảo toàn rắn độc này.4. Đảo rác Thilafushi, Maldives
Thilafushi, Maldives: Hòn đảo nhân tạo Thilafushi ra đời năm 1992 khi chính quyền thành phố Male của Maldives phải đối mặt với vấn đề rác thải ngày càng nhiều. Mỗi ngày, khoảng 350 tấn rác được chở ra đảo rác -một con số do phần lớn các ngành công nghiệp du lịch. Điều này có nghĩa là mỗi ngày, diện tích hòn đảo tăng 1 m2. Các nhà vận động môi trường nói rằng đã có một kế hoạch để xây dựng nhà máy nhiên liệu sinh học  nhưng tiến bộ đã được thực hiện xây dựng. Trong khi chờ đợi có là mối quan tâm chất độc từ rác có thể được tìm đường xuống biển có thể  tổn hại đến môi trường biển và sẽ có ảnh hưởng lâu dài trên các bãi biển và nguồn nước sạch.
5. Đảo ma HashimaCon người, dù ở điều kiện ngoại cảnh khắc nghiệt đến mấy cũng cố thích nghi để tồn tại, cho dù giữa sa mạc khô cháy hay trên nền đất đóng băng quanh năm. Nhưng cũng có những thành phố hiện đại như đảo Hashima (Nhật Bản) từng có mật độ dân cư cao nhất thế giới, lại khiến Chúa trời quay lưng lại, vì nó là biểu tượng của lòng tham vô đáy và cách sống không cần biết ngày mai. Vơ vét tài nguyên đến cạn kiệt rồi bỏ lại một sa mạc bê tông ma quái – e rằng đây không phải lỗi lầm cuối cùng của xã hội – tự gọi là văn minh. Đảo Hashima, Nhật Bản: Hashima cách Nagasaki khoảng 15 km. Trong khoảng thời gian 1887 – 1974, đây là vùng sản xuất than. Năm 1959, dân số ở đây rất đông, 5.259 người. Sau khi xăng dầu thay thế than, hòn đảo bị bỏ hoang và trở thành đảo ma. Kể từ năm 2009, một phần của hòn đảo mở lại để đón du khách. Từ một khu công nghiệp hóa cao, hôm nay Hashima chỉ còn là nhân chứng câm lặng cho một trang sử của kinh tế Nhật Bản thần kỳ.